Parc des Princes tràn ngập ánh năng chói chang khi Desire Doue ghi bàn thắng duy nhất trước Angers, qua đó giúp PSG bảo vệ thành công vương miện Pháp mà không thua trận nào. Luis Enrique được toàn bộ học trò của mình vây quanh, tung lên không trung sau kỳ tích vô địch Ligue 1 sớm 6 vòng đấu.
Sau đó, nhà nhà cầm quân người Tây Ban Nha bị các học trò, ban huấn luyện và đội ngũ nhân viên PSG dội đầy champagne khắp người để ăn mừng chức vô địch Pháp lần thứ 13 trong lịch sử CLB. Và, quan trọng hơn, chức vô địch Ligue 1 thứ hai của Lucho đánh dấu một thời kỳ mới của PSG khi họ trở thành một đội bóng gắn kết và giàu tinh thần chiến đấu.
Nhưng để tạo ra một PSG như vậy, Enrique cũng đã trải qua nhiều gian nan và cả sai lầm trước khi gặt hái thành quả ngọt ngào. Hơn một năm trời bị chỉ trích, Lucho vẫn kiên định con đường đã chọn, để cuối cùng ông đã tìm ra cho PSG một lối chơi tập thể gắn kết, thi đấu thuyết phục và dường như biết chinh phục hơn. Có thể nói, chiến thắng trước Angers để vô địch Ligue 1 sớm 6 vòng đấu cũng đã đánh dấu sự thành công ban đầu của cuộc đại cách mạng mà ông khởi xướng tại PSG.
Với một đội hình vượt trội, nền tài chính hùng mạnh, thì việc PSG vô địch Ligue 1 là một điều tất yếu. Song, PSG vô địch khi nào, vô địch như thế nào, mới là điều mà giới chuyên môn và NHM quan tâm. Gần 14 năm qua, các đời HLV PSG đều cố gắng tìm ra cho đội bóng một bản sắc, phong cách chơi đặc trưng. Nhưng đều bất thành.
Và với những gì thể hiện gần 2 năm qua, thì đây là thời điểm trong lịch sử của HLV Enrique tại PSG. Người ta có thể chia thành ba giai đoạn từ lúc Lucho tới Công viên các Hoàng tử.
Mùa giải đầu tiên mang tính khám phá, nhưng dựa trên dự án cũ được xây dựng xung quanh Kylian Mbappe; rồi đến mùa hè và mùa thu 2024 của quá trình tái thiết, với những nghi ngờ về phương pháp và hiệu quả kém cỏi ở Champions League.
Cuối cùng, kể từ cuộc lội ngược dòng trước Man City (4-2) vào ngày 22/1, rõ ràng nhà cầm quân người Tây Ban Nha đã xây dựng được một đội bóng không có đối thủ trong nước và giới hạn của họ ở châu Âu vẫn chưa được biết đến. Việc Lucho dẫn dắt PSG đến chức vô địch Ligue 1 lần thứ hai liên tiếp chắc chắn chưa phải là thành tựu lớn nhất có thể đạt được.
Nhưng mùa 2024/25 vẫn sẽ là một cuộc cách mạng tại PSG. Khi nhận ra sự bế tắc trong chính sách tập trung vào các ngôi sao như Lionel Messi, Neymar và Mbappe, PSG ngả theo con đường mà Lucho lựa chọn. "Tôi không đến đây để giành chức vô địch Champions League, tôi ở đây để xây dựng một đội bóng", nhà cầm quân 54 tuổi luôn nhấn mạnh.
Vượt qua giông tố
Giai đoạn lượt đi mùa này, vẫn còn tồn tại một số nghi ngờ và chỉ trích nghiêm trọng nhắm vào Enrique. Ông đã bị chỉ trích vì khiến phòng thay đồ và môi trường xung quanh đội bóng trở nên căng thẳng bằng cách quản lý cứng nhắc, vì không để đủ không gian cho những cầu thủ sáng tạo và vì muốn áp đặt lối chơi kiểm soát bóng trong mọi trường hợp.
Cách quản lý này đôi khi gây ra căng thẳng trong phòng thay đồ, đáng chú ý là khi Lucho loại Ousmane Dembele khỏi danh sách thi đấu trước chuyến đi tới Arsenal (0-2, ngày 1/10/2024) vì lỗi chậm trễ trong khi trước đó ông đã tha thứ cho những cầu thủ khác. Có lẽ thông điệp đó quan trọng hơn cả khoảnh khắc và cầu thủ.
"Nếu chúng ta không tôn trọng nghĩa vụ của mình với đội bóng, hoặc nếu chúng ta không sẵn sàng trong một tuần quan trọng như vậy, thì tốt nhất nên ở nhà. Không cá nhân nào được đặt lên trên lợi ích tập thể", Lucho cảnh báo các học trò.
Sau đó, Enrique một lần nữa lại loại tiền đạo người Pháp ra khỏi đội sau khi Dembele bị đuổi khỏi sân ở Munich (0-1, ngày 26/11), để anh ngồi dự bị khi bắt đầu trận đấu tiếp theo với Nantes (1-1). Ít nhất là cho đến đầu tháng 12, mọi thứ vẫn rối ren. PSG vẫn thiếu ổn định, thi đấu nhạt nhòa, thiếu thuyết phục.
Song, Lucho đã phát triển các cầu thủ trẻ của đội bóng, một trong những thành công lớn của ông trong mùa giải này. Và PSG của ông đã phát triển thì ông cũng vậy, dù chỉ một chút.
Giải phóng các cầu thủ
Nhìn vào lối chơi của PSG hiện tại, có thể thấy các hậu vệ biên được giải phóng tối đa, hàng tiền vệ cuối cùng cũng đạt đến đẳng cấp mong chờ và những tiền đạo khiến người ta quên đi Mbappe. Lucho nổi tiếng với việc theo đuổi 2 mục tiêu cùng một lúc, giành chiến thắng trong trận đấu tiếp theo và chứng minh rằng mình đúng.
Vì vậy, Enrique luôn coi những lời chỉ trích là quá mức, thậm chí là vô nghĩa. Ông vẫn tiếp tục theo đuổi ý tưởng của mình, nhưng đôi khi con đường có thay đổi một chút cho phù hợp, và đó cũng là câu chuyện thay đổi trong mùa giải này. Nhờ chất lượng và cường độ phản công, PSG hiệu quả hơn nhiều trong quá trình chuyển đổi, và khả năng luân chuyển bóng của họ đã được cải thiện đủ để giới mộ điệu quên đi rằng đội bóng con cưng từng nhàn nhạt, bất lực ở những thời điểm quan trọng của mùa giải.
Lucho cũng thay đổi cách tiếp cận khi sử dụng Nuno Mendes, người mà ông từ lâu đã giới hạn ở vị trí hậu vệ thứ ba khi sở hữu bóng, để giải phóng Achraf Hakimi tốt hơn, và ông cũng giải phóng cầu thủ người Bồ Đào Nha thường xuyên hơn bằng cách yêu cầu một tiền vệ thứ ba trở về ngang bằng với hai trung vệ. Cuối cùng, Lucho cuộc tìm kiếm 1 tiền đạo cắm từ 6 cầu thủ khác nhau vào đầu mùa thu (Lee Kang-in, Doue, Kolo Muani, Dembele, Asensio và Goncalo Ramos) đã chấm dứt với sự chuyển mình của Dembele. Và đây cũng là chiến thắng của cả hai thầy trò.
Enrique đã tạo nên một cuộc cách mạng tập thể phản ánh đúng tính cách của ông. Ông muốn có nhiều cầu thủ để bù đắp cho 44 bàn thắng mà Mbappe ghi được ở mùa giải trước? Và ông đã nhận được nó, một cách xứng đáng. Người ta nói rằng hàng tiền vệ của ông không phù hợp với đẳng cấp cao nhất? Ông đã đáp trả bằng sự linh hoạt, luân chuyển, chất lượng kỹ thuật của bộ ba đồng đều cả trong tấn công lẫn phòng thủ, bằng cách khiến hàng tiền vệ của Liverpool phải bối rối ở vòng 16 đội tại Champions League.
Ở PSG, Lucho là ông chủ
Chưa bao giờ một HLV PSG thời QSI lại có nhiều quyền lực và sự tự do hành động đến vậy. Enrique tham gia đầy đủ vào quá trình tuyển dụng, và Luis Campos càng có lý do để không đơn độc trong vấn đề này, vì nhà cầm quân người Tây Ban Nha là người ủng hộ ông mạnh mẽ nhất.
Ông không bị ảnh hưởng bởi bất kỳ sự can thiệp nào. Có thể Lucho nhượng bộ chủ tịch Nasser Al Khelaifi trong việc xử lý liên quan đến Mbappe mùa trước (thỏa thuận để Mbappe được thi đấu sau khi tuyên bố không kích hoạt điều khoản gia hạn đến tháng 6/2025), nhưng ông không để bị thao túng, bị lãnh đạo CLB can thiệp vào vấn đề chuyên môn.
Vì thế, danh hiệu vô địch Ligue 1 thứ hai của Enrique vẫn có bản chất rất khác so với danh hiệu đầu tiên. Ông không phải là người ra quyết định duy nhất trong dự án mà ông dẫn dắt mùa giải trước, xoay quanh Mbappe. Mùa này, ông là người quyết định cách xây dựng đội hình và cách đội bóng của ông sẽ thi đấu.
Đây chính là cốt lõi của cuộc cách mạng này: chuyển từ những ngôi sao sang những cầu thủ trẻ cực kỳ đắt giá, cực kỳ mạnh mẽ và cực kỳ dễ uốn nắn, có khả năng chạy, phòng ngự, đảm nhiệm nhiều vị trí, cống hiến hết mình và đồng ý ra sân sau một giờ thi đấu. Đó cũng là mọi thứ mà Lucho yêu cầu ở đội bóng của mình. Mọi thứ đã biến PSG thành một nhà vô địch bất khả chiến bại.