Arsenal nghĩa là thuốc súng, là thần công, là pháo thủ… điều này chẳng mấy ai xa lạ. Ngay trong huy hiệu của mình, Arsenal đã vẽ một khẩu thần công ngạo nghễ vươn cổ khạc đạn. Thứ năng lượng hay khí mà khẩu thần công đó toả ra có thể làm sập đổ thành trì, thậm chí cơ đồ của một đế chế.
Pháo thủ rất tự kiêu về sức mạnh này, và dùng nó để uy nhiếp quần hùng. Nhưng trong kỷ nguyên Premier League, thứ khiến Pháo thủ trở thành một thứ vũ khí bá đạo lại không phải năng lượng của Pháo, mà là nhờ tài thao lược của một ông già tóc bạc, luôn tỏ ra đạo đức tốt vời, tài nghệ tuyệt luân là Arsene Wenger.
Chính HLV này mới điều khiển Pháo, bày ra đường đi nước bước và sử dụng thần khí của Pháo để làm nên những chiến công kinh thiên động địa như mùa giải bất bại 2003/04 huyền thoại, với tổng cộng 49 trận không thua. Chỉ nhờ kết hợp tạo nên Pháo Thủ này, pháo mới thực sự là kẻ mạnh, không ai dám khinh thường?
Bây giờ thì sao? Kể từ khi HLV Wenger hết vị về vườn, khí của Pháo đã phều phào lắm rồi, chẳng thể làm lay động dù một cánh ruồi. Đã 21 năm trôi qua, nhưng Pháo chẳng thể gầm lên oai phong như thời thét ra lửa để “ăn mừng chiến thắng”. Đã biết bao lần những món đồ huân công được lôi ra chuẩn bị cho lễ ăn mừng, đã bị tống lại vào gầm giường.
Pháo vẫn tự tin rằng mình giàu năng lượng, có thể cai trị được Premier League. Thế ở những cuộc đua danh hiệu gần đây thì sao? Pháo thủ luôn lép vế trước Man City như kẻ tội đồ lép vế trước công lý, như cả thế giới trước vũ khí của thuế quan của Donald Trump.
Pháo không thể làm gì nếu không có “túi mưu kế” của gã đầu bạc Wenger, chỉ đơn thuần là một công cụ trong tay người, không thể tự mình đánh những trận lớn. Đôi lúc Pháo tự bắn vào chân vì ngạo mạn như ở cuộc đua danh diệu 2022/23; đôi khi để thua vì sức cùng lực kiệt như ở mùa 2023/24.
Còn ở mùa năm nay, tưởng như Pháo thủ sẽ được đắc thế khi Man City đầu hàng từ tháng 11, Chelsea gục ngã sau tháng 12, MU như thường lệ là một ứng viên hão, còn Liverpool đã mất tay đại tướng Jurgen Klopp. Ở hoàn cảnh như thế, không vô địch thì chỉ có thể trách mình.
Song, Pháo thủ đã phải trách mình cật lực vì gần như đã buông xuôi khi giải đấu còn 8 vòng nữa bởi họ đã kém Liverpool tới 12 điểm. Hy vọng gì cho Pháo thủ đây khi mà họ biết rằng thứ năng lượng bùng nổ của mình giờ chỉ còn là một hơi… xì khí, không hơn không kém.
Pháo thủ giờ đây cũng chẳng khác gì Everton trong mắt Liverpool, những đối thủ từng rất mạnh nhưng giờ sắp phải khom lưng, uốn gối, miệng xưng thần. Bóng đá là thế, chỉ có một kẻ chiến thắng và đó phải là kẻ mạnh thực sự. Pháo thủ không phải kẻ mạnh, mà chỉ là kẻ tham lam hào quang quá khứ mà thôi!